NHỮNG GIA SƯ KHÔNG LƯƠNG Ở BÃI NỖI PHÚC XÁ
written by Unknown
at 5 thg 9, 2013
Một tuần hai buổi, học sinh bãi nổi Phúc Xá (Long Biên, Hà Nội) háo hức chờ đến buổi học gia sư. Những đôi tay chai sạn vì thu hoạch rau, nhặt tôm cá nắn nót từng dòng chính tả.
Hơn
18h tối, con đường dẫn xuống bãi nổi Phúc Xá giữa sông Hồng tối om,
phải vừa đi vừa dò dẫm tìm đường. Trời mưa bụi, nhóm gia sư ai cũng co
ro trong manh áo mỏng rồi chia làm hai hướng tiến về những túp lều ven
sông.
Ở đó gần 20 “ngôi nhà không móng” quây quần
bên nhau, nổi trên mặt nước đen ngòm, bèo, rác bủa vây. Học sinh đã chờ
sẵn để bắt đầu buổi học. Nhóm gia sư có 10 người, đều là sinh viên đại
học, cao đẳng thuộc CLB Nhân Ái Hà Nội, chia nhau kèm cặp cho 12 học
sinh từ lớp 1 đến lớp 5 mỗi tuần hai buổi, không lương.
Sau
khi làm hai bài kiểm tra và ba bài tập, Quân được thầy giáo Sơn cho
phép nghỉ giải lao, ngồi chơi với em gái. Ở bên cạnh, Nhi và Hà ngồi nắn
nót viết chính tả, thi xem ai viết đẹp và nhanh hơn. Thỉnh thoảng bị
cụng đầu, hai cô bé lại ngẩng lên nhìn nhau cười khúc khích.
"Gian
nhà" rộng chỉ chừng 10 m2, vừa là nơi sinh hoạt của gia đình chị Hạnh
vừa là nơi lũ trẻ tập trung học bài, ánh đèn yếu ớt không đủ chiếu sáng.
Chăn, chiếu, đồ dùng sinh hoạt được dẹp sang một bên. Nhà chị Hạnh có
Hiếu, Nhi, Quân được nhóm gia sư nhận kèm cặp.
Mỗi
góc nhà một chiếc bàn gấp bằng gỗ, thầy giảng bài, trò chăm chú theo
dõi. Những bàn tay chai sạn thường ngày giúp cha mẹ thu hoạch rau, nhặt
tôm cá… giờ đang nắn nót viết từng dòng chính tả, làm phép tính.
| "Thầy giáo" Hoàng Văn Nhật kèm cho Hưong học bài. Ảnh : Hoàng Phương |
Những
em không có lịch học vẫn ôm sách vở sang đòi học cùng cho vui. Mùa nước
nổi, học sinh đi từ nhà này sang nhà kia phải di chuyển bằng thuyền.
Mùa nước cạn thì bước trên những cây cầu chênh vênh bắc tạm bằng ván gỗ,
thậm chí là dùng chiếc thùng xốp rộng nổi trên mặt nước.
Nguyễn
Thị Hợi, trưởng nhóm cho biết các em ở đây rất lanh lợi, nếu không muốn
nói là có phần tinh ranh và lớn trước tuổi. Do phải dành thời gian giúp
bố mẹ, nhiều em đi học bị hổng kiến thức khá nặng. Các em ước mơ thoát
nghèo nhưng không biết phải học thế nào. Vì vậy, nhóm chọn nơi đây để
thực hiện dự án Gia sư nhân ái.
Công việc gia sư
những ngày đầu tiên rất gian nan. Ban đầu các thành viên chia nhau đến
từng nhà, nói chuyện với bố mẹ, tâm sự với các em để làm quen. Những
buổi sau đó mới bắt đầu dạy học. Học trò đều là học sinh tiểu học nên
một người dạy luôn toàn bộ chương trình, từ Toán, Tiếng Việt đến Đạo
đức. Thời gian đầu, những đứa trẻ khôn lanh tìm đủ cách để làm cho gia
sư nản chí mà tự động bỏ cuộc.
Vũ Thị Thảo (CĐ Kỹ
Thuật khách sạn và Du lịch) nhận dạy Nam (học lớp 1). Nam là cậu bé nổi
tiếng láu cá trong số bọn trẻ, mẹ nghiện rượu nặng, không mấy quan tâm
đến con cái. Khi Thảo làm quen, cậu bé không thèm chào hỏi, thậm chí còn
nguýt dài. Ngày đầu tiên đến dạy, nó lấy cớ đi… vệ sinh để trốn. Đến
khi ngồi vào học thì quên vở, bút và hỏi gì cũng lắc đầu."Lúc đó nản
lắm, nhưng nghĩ mình bỏ cuộc thì thằng bé bướng bỉnh sẽ không ai kèm nổi
nên lại nghĩ cách để đưa nó vào khuôn khổ", Thảo tâm sự.
Bùi
Phương (ĐH Luật Hà Nội) được tiếng chịu đựng giỏi nhất nhóm cũng không
tránh được những lúc muốn bỏ cuộc vì học trò tên Hiếu quá lười. Giao bài
tập về nhà em không chịu làm, hỏi thì bảo không biết. Trách thì cậu bé
còn cự nự "Lớp có kiểm tra, em còn phải chép bài trên lớp nữa, không có
thời gian học bài”.
Phụ huynh sợ các anh chị giận,
không gia sư nữa nên tìm lý do bao biện cho sự lười học của bọn trẻ,
như phải giúp bố mẹ ra chợ nhặt tôm cá, phải trông em nhỏ... nên cả nhóm
càng nản. Thảo nhớ lại: "Có lần, Cò (tên gọi ở nhà của Nam) đi học mà
không chịu mang sách vở. Mình nản quá, ngồi nói cả buổi tối về việc học,
có cả em khác ngồi đó, nói xong chực khóc rồi đi về. Không biết vì hiểu
ra hay sợ mà hôm sau cả nhóm đến, đã thấy Cò bơi thuyền ôm sách vở, bàn
học sang nhà chị Hạnh ngồi chờ mình".
Gia sư Hợi
còn có sáng kiến viết nhật ký những ngày bên nhau ghi lại buổi học để
các em có thể nói lên suy nghĩ, mong muốn được học gì, học như thế nào.
Các bạn dựa vào đó điều chỉnh cách dạy cho phù hợp. Cuốn nhật ký trở
thành cầu nối giữa những người thầy sinh viên và học trò.
| Bước đi trên những cây cầu ván chênh vênh để đến với học trò. Ảnh : Hoàng Phương |
Nhẹ
nhàng, mềm mỏng nhưng các gia sư cũng không hề cưng chiều học sinh mà
có thưởng phạt rõ ràng. Phần thưởng là thanh kẹo, cây bút, hình phạt là
chép lại bài. Gia sư Phương nhớ như in từng nét chữ nghuệch ngoạc trong
lá thư Hiếu viết trong một lần mắc lỗi: "Lắm lúc chị giận em nhưng em
không buồn đâu, vì em biết chị muốn tốt cho em nên mới như thế. Chị giận
không dạy em nữa nhưng em biết sẽ có ngày chị quay trở lại".
"Những
lời lẽ ngô nghê nhưng chân thành ấy đã khiến mình bật khóc. Đó chính là
động lực để mình tiếp tục công việc gia sư", Phương chia sẻ. Có thời
gian cả nhóm bận ôn thi, không xuống thường xuyên được, ai cũng lo các
em nản chí mà bỏ học. Những lúc đó, buổi học được duy trì qua… điện
thoại.
Hợi là người gọi điện nhiều nhất, học sinh
Mạnh của cô học nhanh nhưng ẩu. Có ngày, Hợi gọi điện đến ba lần để kiểm
tra tình hình học bảng cửu chương của thằng bé. Cuối tháng, tiền điện
thoại còn quá cả tiền ăn. Nhưng Hợi tâm niệm: "Đã xác định làm công việc
này thì không tiếc thời gian, công sức, thậm chí cả tiền bạc". Hết thời
gian ôn thi, cả nhóm lại tiếp tục và tăng số buổi gia sư, bù lại thời
gian đã bị mất cho các em.
Nhờ những cú điện thoại
thường xuyên của Hợi, Mạnh đã học thuộc bảng cửu chương, bé Hương dần
dần phân biệt được “l” và “n” bởi mỗi khi nói ngọng lại được các anh chị
chỉnh ngay. Hà cười tít mắt khi giải được toán. Học kỳ vừa rồi, Quân
đạt danh hiệu học sinh giỏi toàn diện của trường Tiểu học Nghĩa Dũng,
Mạnh giành giải nhì trong cuộc thi vẽ tranh về học sinh có hoàn cảnh khó
khăn của trường Mái ấm tình thương 19/5.
Học sinh
đến với học vấn đã gian nan, con đường đến với học sinh nghèo nơi bãi
nổi của những tình nguyện gia sư cũng khó khăn không kém. Nhóm chủ yếu
là con gái, đường xuống bãi Phúc Xá vắng vẻ, những bãi rác ngồn ngộn hai
bên đường chứa đầy kim tiêm, mảnh chai, sơ sẩy dẫm phải thì rất nguy
hiểm. Đó là chưa kể những hôm về muộn, không bắt được xe bus, có bạn
phải đi xe ôm.
“Nhiều lúc nghĩ lại thấy bọn mình
cũng liều vì con gái mà toàn lọ mọ đi đêm. Nhưng nhớ đến khuôn mặt rạng
ngời của các em khi thấy bọn mình là ai nấy lại tiếp tục bước”, Thảo tâm
sự. Món quà lớn nhất dành cho cả nhóm đó là những cái hít hà, ôm hôn
của các em mỗi lần thầy trò gặp nhau. Sau mỗi buổi dạy, những thầy cô
giáo không lương ấy lại chia nhau từng ổ bánh mỳ chống đói, sôi nổi bàn
luận hôm nay Quân học thế nào, Hà đã giải được hết bài tập, Mạnh vẽ
tranh tặng các chị.
Cô Thanh (mẹ em Mạnh) tâm sự:
"May có các cháu gia sư kèm các em. Cô chú không biết chữ đã khổ lắm
rồi, giờ phải cho các em học. Con người ta được mười thì chỉ mong con
mình được 4-5 đã là mừng lắm ".