Gia sư và "Cay đắng, ngọt bùi"
written by Unknown
at 5 thg 9, 2013
Gia sư oai quá ta. Hơn chúng mấy tuổi mà mình được gọi bằng thầy. Ngày 20/11 được chúng vác pó hoa to như lòng pháo xe tăng đến tặng >>>> thích thật
Bạn đi gia sư gặp phải HS ngoan, tiếp thu tốt bao nhiêu kiến thức bạn có muốn dồn hết lại cho học sinh. Nói xa xả cả 2 tiếng mà vẫn thích, ko thấy mệt, thỉnh thoảng buôn chuyện phiếm với chúng.Tới tháng 8 đang ngòi ở nhà bỗng dưng chúng hét to, đạp cửa xông vào “ôm thật chặt mình, anh ơi em đỗ rồi” lúc đó sao sướng quá mẹ ơi. Hình như mình lại đỗ đại học, bao công lao tâm huyết dồn vào nó giờ đã kết trái
Bạn gặp đúng đứa đầu bò cả buổi nói xùi bọt mép mà nó cứ ngồi đần ra đấy.
Chưa kể rằng bố mẹ nó cứ bắt học để chống lại việc đó. Thay vì phản đối bố mẹ nó sẽ quay sang mân mê anh gia sư tội nghiệp bằng đủ trò (nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò mà) có những trò nghịch thật quái thai không khác gì bạn đã xem 1 số phim nhưng vẫn phải nuốt bồ hòn làm ngọt vì “khi ăn không hết lúc lần trả ra”. Lúc đó không có học sinh mà bỏ nó dạy đứa khác.
Cũng rất may bằng kinh nghiệm bản thân tôi tránh được mấy trò quái của mấy em hhọc sinh và chính chúng phải hứng chịu trò nghịc nghợm ấy.
Còn bạn, bạn đã đi gia sư bao giờ chưa? Bạn đã gặp cảnh ấy bao giờ chưa? Khi đó bạn ứng xử ra sao? Có thể nói cho mọi người tích lũy làm kinh nghiệm chứ??
Chưa kể rằng thỉnh thoảng có những vụ quịt đến mùa quýt bỏ bao thời gian dạy sau 1 tháng chúng bỏ học bùng luôn.. Đó là tôi chỉ chọn qua những trung tâm gia sư lớn, có uy tín nên không dính phải những vụ lừa lọc của mấy trung tâm lởm.
Nói vậy chứ, gia sư không chỉ toàn vị đắng mà cũng rát nhiều ngọt ngào khi được nói chuyện phiếm, đi chơi ăn kem cùng học sinh và thấy chúng sung sương khi cầm tờ giấy báo đỗ trong tay
Bạn đã từng làm, định làm gia sư, hay đơn giản là việc làm part time nào đó hãy chia sẻ trải nghiệm bản thân cho mọi người nhé.
Có hôm đi dạy về tối. Trời mùa đông lạnh căm căm, cái rét cắt da cắt thịt, luồn cả vào đến xương, xe buýt thì đợi hơn 30p nó chưa chịu chạy. Cả bến xe buýt vắng tanh - chuyến cuối mà! Tớ đứng một mình ở đó, xa cái giường ấm áp của mình gần chục cây số, còn gia đình thân yêu thì còn ở xa hơn nữa, rất xa ... Cảm thấy xót xa vô cùng ...
Nhưng rồi những chuyện như thế cũng dần qua đi. Vì châm ngôn của tớ là "Dù thế nào cũng phải luôn cố gắng! Dù thế nào cũng ko bỏ cuộc..." Dần dà, em ý ko còn nhìn tớ với con mắt "khinh khỉnh" như thế nữa. Hai chị em trở thành bạn tốt. Em ý cũng có ý thức học hơn, vì ngày thi tôt nghiệp sắp đến gần ... Ngày em biết điểm thi, tớ mừng rơi nước mắt! 43 điểm, một số điểm trong mơ! Thế mà mọi người đã lo sợ em ý không đỗ. Thi xong tố nghiệp, không cần học tiếng anh nữa, tớ ôn tiếp môn Văn cho em ý thi ĐH. Lúc thi ĐH, tớ dạy trúng phóc đề (chả hiểu thế nào năm mình thi tủ đè cái rầm mà năm nay dạy chuẩn thế, hic). Em ý làm bài ổn. Nhưng mà ... hơi buồn một tí, vì chả nhận được câu cảm ơn nào từ gia đình em ý cả...Có lẽ sinh viên làm thêm là thế - được trả lương sòng phẳng là tốt lắm rồi ...
Thế là đành phải tự tạo cho mình một cái vẻ đàng hoàng nghiêm túc - và nghiêm khắc nữa. Thế mà hiệu quả gớm! Giờ thì cu cậu đã ngoan lắm rồi, không dám cãi lời cô giáo nữa và chữ viết cũng tiến bộ hơn rất nhiều. Cu cậu lại còn rất đáng yêu nữa chứ, nhiều lúc trông dễ thương không chịu nổi. Bây giờ thì tớ đã yêu quý cu cậu lắm rồi. Nhưng sợ nhất là thỉnh thoảng cu cậu lại hỏi "Chị ơi con sâu róm là gì ạ?"; "Chị ơi chiến binh là gì? Hiệp sĩ là gì ạ? Hai từ đấy có giống nhau ko?"; "Thế còn móng tay, móng chân là gì ạ? Nó có giống nhau ko?" ... Hic hic! Mấy từ đó có bao giờ mình để ý đâu. Từ sau rút kinh nghiệm lúc nào cũng phải kè kè quyển Từ điền Việt Anh bên mình,. ko thì nhiều lúc ngất được mất ...
Tóm lại, Tớ thấy đi làm gia sư cũng hay. Được tiếp xúc với nhiều người hơn, kinh nghiệm sống của mình sẽ nhiều lên. Dạo này tớ chuyển sang đi xe đạp, lại được thêm một cái lợi nữa là thuộc đường phố nhiều hơn. Cầm đồng tiền do chính mình làm ra bằng mồ hôi và công sức của mình - Cảm giác ấy lạ lắm! ... Và đặc biệt, những công việc này có thể giúp tớ thực hiện ước mơ là hè năm sau sang Trung Quốc học một chuyến! Bây giờ cũng được kha khá vốn rùi đấy. Bạn ơi thẳng tiến nào!
Bạn đi gia sư gặp phải HS ngoan, tiếp thu tốt bao nhiêu kiến thức bạn có muốn dồn hết lại cho học sinh. Nói xa xả cả 2 tiếng mà vẫn thích, ko thấy mệt, thỉnh thoảng buôn chuyện phiếm với chúng.Tới tháng 8 đang ngòi ở nhà bỗng dưng chúng hét to, đạp cửa xông vào “ôm thật chặt mình, anh ơi em đỗ rồi” lúc đó sao sướng quá mẹ ơi. Hình như mình lại đỗ đại học, bao công lao tâm huyết dồn vào nó giờ đã kết trái
Bạn gặp đúng đứa đầu bò cả buổi nói xùi bọt mép mà nó cứ ngồi đần ra đấy.
Chưa kể rằng bố mẹ nó cứ bắt học để chống lại việc đó. Thay vì phản đối bố mẹ nó sẽ quay sang mân mê anh gia sư tội nghiệp bằng đủ trò (nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò mà) có những trò nghịch thật quái thai không khác gì bạn đã xem 1 số phim nhưng vẫn phải nuốt bồ hòn làm ngọt vì “khi ăn không hết lúc lần trả ra”. Lúc đó không có học sinh mà bỏ nó dạy đứa khác.
Cũng rất may bằng kinh nghiệm bản thân tôi tránh được mấy trò quái của mấy em hhọc sinh và chính chúng phải hứng chịu trò nghịc nghợm ấy.
Còn bạn, bạn đã đi gia sư bao giờ chưa? Bạn đã gặp cảnh ấy bao giờ chưa? Khi đó bạn ứng xử ra sao? Có thể nói cho mọi người tích lũy làm kinh nghiệm chứ??
Chưa kể rằng thỉnh thoảng có những vụ quịt đến mùa quýt bỏ bao thời gian dạy sau 1 tháng chúng bỏ học bùng luôn.. Đó là tôi chỉ chọn qua những trung tâm gia sư lớn, có uy tín nên không dính phải những vụ lừa lọc của mấy trung tâm lởm.
Nói vậy chứ, gia sư không chỉ toàn vị đắng mà cũng rát nhiều ngọt ngào khi được nói chuyện phiếm, đi chơi ăn kem cùng học sinh và thấy chúng sung sương khi cầm tờ giấy báo đỗ trong tay
Bạn đã từng làm, định làm gia sư, hay đơn giản là việc làm part time nào đó hãy chia sẻ trải nghiệm bản thân cho mọi người nhé.
Hình chỉ mang tính minh họa ( nguồn internert)
Lớp đầu tiên ...
Hôm đầu đến dạy, em học sinh bước ra chào tớ. Em trông khá xinh, đặc biệt là dáng đẹp dễ sợ . Nhưng dạy rùi mới choáng! Hic, lịch là 3b/tuần thì có tuần em ý xin nghỉ cả 3. Có hôm tớ đi xe buýt hết hơi mới đến (nhà em ý cách chỗ tớ 9km) thì em ý gọi điện: "Chị ơi hôm nay em bận, mình nghỉ nhé!". Và được cái em này thì đặc biệt thông minh, học gần hết cấp 3 mà còn cho Me lên làm Chủ ngữ, còn I làm Tân ngữ. Ngoài ra thì nhà em ý lại rất giàu. Mà rất tiếc trường hợp của em ý lại phù hợp với quy luật "nhà giàu thì hay vênh". Nhiều lúc tức muốn ứa nước mắt khi nghe em ý nói về "người nhà quê". Mình cũng là người nhà quê mà! Nhà quê cũng có niềm tự hào của nó chứ? Rõ ràng nó là học sinh của mình, mà nó lại nhìn mình bằng nửa con mắt, chỉ vì mình là "người nhà quê", buồn thật! Mà tại tớ lại lỡ nói tớ sinh năm 90, thế là em ý bảo: Chị chỉ hơn em có vài tháng, coi như bạn thôi! Và thế là nó coi tớ như bạn thật! Nghĩa là tiếng nói của mình ko có trọng lượng gì mấy!... Nghe nói em ý đã thay đến mấy lượt gia sư rồi ...Có hôm đi dạy về tối. Trời mùa đông lạnh căm căm, cái rét cắt da cắt thịt, luồn cả vào đến xương, xe buýt thì đợi hơn 30p nó chưa chịu chạy. Cả bến xe buýt vắng tanh - chuyến cuối mà! Tớ đứng một mình ở đó, xa cái giường ấm áp của mình gần chục cây số, còn gia đình thân yêu thì còn ở xa hơn nữa, rất xa ... Cảm thấy xót xa vô cùng ...
Nhưng rồi những chuyện như thế cũng dần qua đi. Vì châm ngôn của tớ là "Dù thế nào cũng phải luôn cố gắng! Dù thế nào cũng ko bỏ cuộc..." Dần dà, em ý ko còn nhìn tớ với con mắt "khinh khỉnh" như thế nữa. Hai chị em trở thành bạn tốt. Em ý cũng có ý thức học hơn, vì ngày thi tôt nghiệp sắp đến gần ... Ngày em biết điểm thi, tớ mừng rơi nước mắt! 43 điểm, một số điểm trong mơ! Thế mà mọi người đã lo sợ em ý không đỗ. Thi xong tố nghiệp, không cần học tiếng anh nữa, tớ ôn tiếp môn Văn cho em ý thi ĐH. Lúc thi ĐH, tớ dạy trúng phóc đề (chả hiểu thế nào năm mình thi tủ đè cái rầm mà năm nay dạy chuẩn thế, hic). Em ý làm bài ổn. Nhưng mà ... hơi buồn một tí, vì chả nhận được câu cảm ơn nào từ gia đình em ý cả...Có lẽ sinh viên làm thêm là thế - được trả lương sòng phẳng là tốt lắm rồi ...
Lớp đầu thứ hai ...
Lớp này tớ mới nhận được hơn 1 tháng. Hôm đầu đến, mẹ bé bảo tớ: "Thằng bé này nghịch lắm, lại bướng nữa. Em phải nghiêm với nó đấy! Chị đã phải cho mấy gia sư nghỉ rồi, vì nó nhờn quá ..." Choáng! Sao mình toàn gặp những học sinh ... chấm chấm thế nhỉ?Thế là đành phải tự tạo cho mình một cái vẻ đàng hoàng nghiêm túc - và nghiêm khắc nữa. Thế mà hiệu quả gớm! Giờ thì cu cậu đã ngoan lắm rồi, không dám cãi lời cô giáo nữa và chữ viết cũng tiến bộ hơn rất nhiều. Cu cậu lại còn rất đáng yêu nữa chứ, nhiều lúc trông dễ thương không chịu nổi. Bây giờ thì tớ đã yêu quý cu cậu lắm rồi. Nhưng sợ nhất là thỉnh thoảng cu cậu lại hỏi "Chị ơi con sâu róm là gì ạ?"; "Chị ơi chiến binh là gì? Hiệp sĩ là gì ạ? Hai từ đấy có giống nhau ko?"; "Thế còn móng tay, móng chân là gì ạ? Nó có giống nhau ko?" ... Hic hic! Mấy từ đó có bao giờ mình để ý đâu. Từ sau rút kinh nghiệm lúc nào cũng phải kè kè quyển Từ điền Việt Anh bên mình,. ko thì nhiều lúc ngất được mất ...
Tóm lại, Tớ thấy đi làm gia sư cũng hay. Được tiếp xúc với nhiều người hơn, kinh nghiệm sống của mình sẽ nhiều lên. Dạo này tớ chuyển sang đi xe đạp, lại được thêm một cái lợi nữa là thuộc đường phố nhiều hơn. Cầm đồng tiền do chính mình làm ra bằng mồ hôi và công sức của mình - Cảm giác ấy lạ lắm! ... Và đặc biệt, những công việc này có thể giúp tớ thực hiện ước mơ là hè năm sau sang Trung Quốc học một chuyến! Bây giờ cũng được kha khá vốn rùi đấy. Bạn ơi thẳng tiến nào!